Đằng sau ánh hào quang/ Behind the Halo

  • PSN – 20.10.2009 | T.M.T.

Đầu lá thư này, tôi xin nói một cách hết sức rõ ràng với quí vị rằng: tôi là một tiểu thư. Một tiểu thư chính hiệu được sinh ra và lớn lên trong một môi trường hoàn toàn truyền thống và có thể nói là rất gia giáo. Bà ngoại tôi có hai người con. Dì là giáo viên, còn lại là mẹ. Ba và mẹ tôi là chủ một doanh nghiệp có tiếng. Còn họ hàng bên nội tôi thì khỏi cần phải nói tới, vì ai ai cũng là Đảng viên ưu tú, có vai có vế hay nói theo một cách bình dân là những vị rất có máu mặt của một quận tại thành phố HCM.
Và như thế, tuổi thơ của tôi đã trôi qua hết sức êm đềm trong cái ánh hào quang đó!
Trong nhà tôi luôn có từ ba đến bốn người giúp việc. Nên tôi hoàn toàn không hề biết cái gì gọi là đi chợ, nấu cơm hay giặt giũ… những việc mà bất cứ một cô con gái nào cũng phải biết, không ít thì nhiều. Tôi chỉ biết có học và học. Tôi học khá giỏi và từng là thủ khoa văn của một tỉnh.
Tôi nói đến đây, viết đến đây, hẳn nhiều bạn, nhiều quí vị độc giả cũng sẽ ao ước có một cuộc sống ấm êm sung túc như tôi !?
Nhưng ngược lại, với tôi, tôi lại không hề cảm thấy như vậy.
Tự trong sâu thẳm, tôi thấy mình luôn mâu thuẫn, tôi thấy mình như một con búp bê. Thậm chí, đến nỗi khi tôi thi Đại học, với khả năng của tôi, tôi đã đậu vào Y Khoa, nhưng bố mẹ và gia đình bên nội tôi đã lái tôi đi theo ngành Ngân Hàng, chỉ vì một lý do duy nhất: Bác tôi là giám đốc ngân hàng E. Chỉ cần tốt nghiệp, tôi sẽ đi theo Bác, ngoan ngoãn ngồi giữ ghế vài năm đầu, rồi phấn đấu trở thành Đảng viên… khi đó tôi chỉ còn mỗi việc ngồi mát ăn bát vàng. Kẻ ngu nhất cũng hiểu cái chuyện lương bổng không bao nhiêu của một cán bộ nhà nước, rất khập khiễng với cái viễn cảnh nhà cao cửa rộng rồi phải không?
Nhưng tốt nghiệp xong tôi không làm ngân hàng, cũng không làm cho một cơ quan nhà nước nào cả. Tôi biết tôi đã chọn sai nghề. Tôi muốn được sống với những gì có thật trong tôi. Tôi đi làm cái nghề tay trái là viết lách cho một công ty sách.
Học một đằng, làm một nẻo, nghĩa là tôi biết, tôi đánh mất rất nhiều thời gian, nhưng tôi không muốn đánh mất chính mình. Tôi thường xuyên rơi vào những cơn trầm cảm vì có cảm giác mình sống không thực. Tôi đã vật vã hàng mấy năm trời như thế chỉ để tìm ra lời đáp của những câu hỏi đại loại như: Tôi là gì, tôi từ đâu đến, tôi sẽ đi về đâu?…
Tôi biết, tôi biết chứ, bạn sẽ nói tôi điên. Nhưng mà quả thật là vậy! Tôi không khắc khoải chuyện mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền hay mình phải phấn đấu có học vị này nọ kia… Với tôi, tôi chỉ mơ màng có bấy nhiêu việc vừa nêu.
Rồi ba mẹ tôi lại muốn tôi lập gia đình, như cái lẽ tất yếu. Tôi cũng ừ hử và nhận lời quen một anh bạn học trông có vẻ hiền lành tử tế. Nhưng khi họ hàng nội ngoại bắt đầu vun xén vào hai đứa… ai cũng mong chờ một cái điều đẹp đẽ, thì riêng tôi, tôi lại cảm thấy một lần nữa mình rơi vào cơn trầm cảm, tôi như con nhộng muốn hoá thân, phải bung mình ra khỏi kén. Thế là tôi bứt phá một cách ngoạn mục: cương quyết không đến với anh bạn kia nữa. Vì khi đó, tôi đã có một tình yêu khác. Tình yêu với Thế Tôn!
Tôi tìm hiểu sâu hơn về Phật Pháp.Và Tôi thấy mình hết sức may mắn được tiếp xúc với pháp môn của Làng Mai. Tôi đến với Bát Nhã để tu tập cùng đại chúng nơi đây và chợt nhận ra cuộc đời mình thật sự hạnh phúc từ giây phút này đây. Tôi đã biết rửa chén trong chánh niệm, biết nấu thêm các món ăn chay, biết làm những công việc mà trước nay tôi chưa hề làm như chà rửa và quét dọn nhà vệ sinh… Tôi làm những điều đó trong một niềm hạnh phúc vô biên!
Tôi hãy còn nhớ rất rõ cái cảm giác ý thức về quyền tự chủ cuộc đời mình, khi chính bàn tay tôi nhấn nút điện thoại và trả lời một cách hết sức rành rọt với ba mẹ anh chàng kia là: tôi xin lỗi vì biết mình không thể!
Tôi đã lột xác không ít thì nhiều. Tôi không còn là một công chúa nhỏ, không phải là một con búp bê hay một con bù nhìn. Tôi có thể làm chủ cuộc đời tôi, vận mạng của tôi. Tôi biết mình hoàn toàn tự do! Và tôi muốn có thêm nhiều người như tôi hiểu thêm ý nghĩa thật sự của cuộc sống. Bạn phải sống một cuộc đời có ích thật sự, chứ không phải chỉ tối tăm mặt mũi xoay tròn trong cái vòng bất tận: lớn lên, đi học, kiếm tiền, kiếm quyền… chờ ăn, chờ chồng rồi chờ chết!
Tôi mang Phật Pháp về nhà. Từ đó, những bữa cơm trong gia đình tôi, bắt đầu thay đổi.
Những đề tài mới mẻ được khơi lên, ví dụ như hôm nay bà ngoại đọc kinh chưa? Dì hai có nghe Pháp thoại chưa? Ba ơi sao ba làm biếng đi thiền hành quá vậy, mẹ rủ ba ráng dậy sớm đi tập chung đi. Còn em trai tôi thì hay đi thả cá phóng sinh.
Tôi vui, em trai tôi vui, mẹ tôi vui, ba tôi vui, cả nhà tôi đều vui!
Vậy đó, chỉ là những đổi thay nho nhỏ. Tôi không dám nói đến những điều lớn lao hơn! Nhưng tôi biết, để có một xã hội an ninh lành mạnh, thì từng gia đình phải là một tế bào mạnh khoẻ!
Nhưng nói như vậy, không có nghĩa là tôi biến mình thành một khối gỗ vô tri vô giác, không còn cảm xúc yêu thương một ai nữa. Vẫn có chứ, làm sao không?
Tôi luôn ý thức rất rõ là mình còn có một sức mạnh khác nằm sâu thẳm bên trong. Tôi nghe được tiếng Thế Tôn đang gọi tôi. Tiếng gọi ấy tha thiết lắm! Và Thế Tôn đã trả lời cho tôi những câu hỏi ngây ngô mà tôi vẫn luôn muốn kiếm tìm từ ngày xưa.

Tôi muốn xuất gia!
Cái tin này như một cơn chấn động với gia đình của tôi! Chấn động rất lớn!
Và cũng dường như ngay lập tức, tôi được gán cho cái tên “T điên”. Tại vì theo quan điểm chung thì chỉ có những đứa điên mới dám từ bỏ hết tất cả như: công ăn việc làm đang tốt đẹp, một người rất thương mình, một gia đình hạnh phúc và cả những lời hứa hẹn về một tương lai rất sáng sủa nếu chỉ biết ngồi im và ngoan ngoãn… để đi tu!
Những điều này làm Mẹ tôi bỏ ăn, bỏ ngủ. Bố tôi thì như vừa sau một trận chiến hoang tàn. Hai ông bà không biết ăn làm sao, nói làm sao với họ hàng đây!
Mà nếu tôi nhắc ra đây, chắc quí vị hẳn cười đến chết mất! Lý do gia đình tôi ra sức ngăn cản, làm áp lực để tôi không thể đi tu được là vì lý lịch gia đình tôi quá trong sạch!
Không một ai chấp nhận cho tôi đi tu, dính líu gì đến tôn giáo, mà đặc biệt là “cái dòng Bát Nhã” đó!
Trong khi báo chí nhà nước đưa tin Bát Nhã chỉ là vấn đề nội bộ, thì hơn một ai hết, tôi – con cháu của một gia đình hoàn toàn có truyền thống Đảng Viên lại biết một sự thật rất khác, phải nói là rất đau lòng.
“Mày muốn cả nhà này bị liên luỵ thì mày đi đi”
“Mày muốn các chú bác của mày bị mất ghế thì mày đi đi”
“Mày muốn lý lịch thằng em trai của mày (đang cố hết sức làm Đảng Viên) bị tô đen thì mày cứ đi theo cái dòng đó đi”
Tôi hỏi lại một câu, vì sao các thông tin trên báo đài của quốc gia, đều nói đây là chuyện nội bộ trong một ngôi chùa. Hà cớ sao việc con đi tu, lại liên luỵ cả dòng họ?
Thì tôi nhận được những lời khuyên sáng suốt này:
“Mày nên nhớ cả nhà này là Đảng Viên đó. Mày làm sao coi cho được thì làm…”, “Cửa đó là cửa tử, ai cũng ngầm biết là như vậy, tại sao mày cứ đâm đầu vào xe lửa hoài vậy?…”, “Người ta đã muốn triệt thì tất nhiên là sẽ triệt, vấn đề chỉ là sớm hay muộn”, “Muốn giết chó thì phải nói con chó đó bị điên, cái qui luật này chỉ có thằng nào ngu mới không chịu hiểu. Mày cũng được ăn học đến nơi đến chốn, sao ngu quá vậy con?”
Và trước tình hình này, nếu tôi vẫn còn cố chấp ra đi, thì tôi nhận được bản án tử hình của dòng họ ngay! Bởi cả dòng họ tôi, tôi nhắc lại toàn những đảng viên hết sức ưu tú và có thế lực, đã tề tựu về nhà tổ, bàn bạc và ra tối hậu thư cho tôi như sau:
1) Khai trừ tôi khỏi dòng tộc, xem như đứa cháu nổi loạn.
2) Cắt hộ khẩu của tôi để không một ai liên luỵ vì hành vi tạo phản sau này của nó.
3) Từ bỏ chi nhánh của ba tôi. Hoặc nếu ba tôi muốn vẫn được thừa nhận là một người trong họ tộc thì viết giấy từ con.
4) Đe doạ tôi, nếu tôi bước chân ra khỏi cửa mà đi tu thì vĩnh viễn đừng quay về. Mọi người sẽ xoay lưng 180 độ.
Vậy thì tôi xin hỏi tất cả quí bạn, quí độc giả. Được sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc, một gia đình với những chiến công lẫy lừng như vậy, liệu có là một hạnh phúc không?
Cái mà tôi thật sự đau và rất đau đớn chính là lời mà mẹ tôi vừa nói riêng với tôi khi chấm dứt cuộc họp gia đình là: mẹ không ngăn cản con đi tu, nhưng con phải biết, gia đình mình đều là Đảng viên! Từ bỏ con đường này đi con!
Đến nước này thì tôi chỉ còn biết thầm la lên “Trời hỡi trời ơi! ”
Cái ánh hào quang ngày xưa từng làm tôi hãnh diện, giờ đây đổ ầm xuống trước mặt tôi! Tôi mệt mỏi thật sự. Tôi muốn hét to lên là tôi không muốn con người phải đeo mặt nạ khi nhìn nhau. Tôi chỉ có một ước muốn giản đơn là được sống rất thật thôi mà. Sao không ai cho tôi cơ hội ấy? Sao ai cũng kết án và phủ lên đầu tôi cái tội danh bất hiếu nếu tôi đi theo trái tim mình?
Tôi thấy mình như chị Dậu, chạy ra khỏi nhà cường hào ác bá thì nhìn ra phía trước mặt vẫn chỉ một màu tối đen như mực!
Có ai đó thắp dùm tôi một ngọn nến không?

T.M.T.
Tập sự nữ Mây Đầu Núi.

Behind the Halo – A Letter From a Bat Nha Aspirant

October 20, 2009
Translated from Phusaonline. (Vietnamese source)

(Written by a Bat Nha aspirant, who is now at Phuoc Hue with the Bat Nha Monastics. Currently taking refuge with the monks and nuns at the Phuoc Hue temple are many young women and men from the ages of 18-25 who aspire to become ordained as a monastic, even within these trying and turbulent times. They are courageously determined not to leave and to remain with these monks and nuns to the end, even with pressure from the police and their family members.)

I want to start this letter by telling you up front that I am an aristocrat young lady – born and raised in a completely traditional and well-mannered family. My maternal grandmother had two daughters. My auntie is a teacher, and then there is my mother. My father and mother are owners of a well-known business. And on my father’s side, needless to say, everyone is an accomplished Communist Party member, with important positions in a district in Ho Chi Minh City.
And with that background, my childhood passed by smoothly under that protective halo!
In my family, there were always three to four helpers. As a result, I completely did not know anything about grocery shopping, cooking or washing – tasks that any young lady should know a little about, if not a lot. I only knew only one thing that is to study. I was a good student and at one point, head of my class in literature for the whole district.
Hearing me sharing these things, most likely many of you would also wish to have such a comfortable and well-off life like mine. On the contrary, to me, I never felt like that.
Deep inside, I always felt in conflict and saw myself as a puppet-doll. Worse yet, when I took the college entrance examination, with my capability, I was accepted into medical school. But my parents and relatives on my father’s side steered me into finance and banking business, because of only one reason: my uncle is the director of Bank E. I only needed to graduate from college, to follow my Uncle, to obediently hold the seat for the first few years, then to strive in becoming a Communist Party member. From then on, my job left will only be “to sit and enjoy the shade and to eat off the golden bowl”.(1) The clueless of fools would understand how such a government official’s salary is so staggeringly low, yet can afford them such a luxurious material life.(2)
But after I graduated, I did not work in the bank, and neither did I work for any governmental department. I knew I had chosen the wrong profession. I wanted to live with what were real in me. I took up as a side job,(3) to free lance as a writer for a book company.
I studied in one field, but I ended up in another. I knew that I had wasted a lot of time, but in the end, I did not want to lose myself as well. I often fell into episodes of depression, because I had the feeling that I lived not true to myself. I struggled many years like that only to find out the answers to general questions such as: What am I? Where have I come from? Where will I go?
I know you probably think that I am crazy. But this was the reality for me! I was not inspired about how much money I will earn or about striving to have this or that degree. To me, I only dreamt about the few things I mentioned above.
Then my parents wanted me to be married, as it was the normal thing to do. To appease everyone, I agreed to date a colleague from school who seemed to be gentle and kind. However, when my relatives from both sides began to get more involved with our affairs, hoping for something beautiful to happen, I began to feel as before and eventually, fell into a chasm of depression. I was like a silk worm that wanted to metamorphose itself and to break out of its cocoon. So, I revolted surprisingly and decided not to go out with that young man anymore. Since by then, I already had another love; that for the Buddha and his teachings.
I tried to understand more deeply about the Buddha Dharma. I felt so fortunate to be in touch with the teachings of Plum Village. When I came to Bat Nha to practice with the Sangha there, I suddenly realized that my life was truly happy from that moment. I learned how to wash the dishes in mindfulness, to cook vegetarian dishes, and to do the ordinary tasks that I had never done before, like scrubbing the floor and cleaning the toilets. I did these things with immense happiness!
I still remember very clearly what it felt like to be in complete control of my life, when with my own hands I had dialed the phone number and answered with certainty to the young man’s parents that, I was sorry, but I will not marry him!
I underwent some metamorphosis, if not a lot. I am no longer a little princess, a doll or a puppet. I can be in control of my life, of my destiny. I know that I am completely free! And I wanted to let others like me know and understand more about the true meaning of life. Friends, you have to live a life that is truly useful and not to just grope in the dark and spin in an endless circle- growing up, going to school, earning money, obtaining power; waiting to eat, waiting to marry, and then waiting to die!
I brought home the Buddha Dharma. From then on, the meals in my family began to change. New topics were brought up for discussion such as questions like, Grandmother, did you read a sutra today? Auntie, did you listen to the Dharma talk? Daddy, why are you so lazy about doing walking meditation? Mommy, please try to get Daddy up early to practice with you. And as for my young brother, he often went to release fishes back to the lake.
I was happy; my brother was happy; my mother was happy; my father was happy; and my whole family was happy. Like that, the small changes occurred. I do not dare talk about bigger things! But I know that to have a society healthy and secured, each family has to be a healthy cell first! This change did not mean that I turned into a log without thoughts, feelings, or love for anyone. Of course I still do, why not?
I was keenly aware that there was a different strength deep inside of me. I could hear the Buddha calling for me. That call was so endearing! And the World Honored One answered the naive questions that I had always been seeking for way back then. I wanted to be a nun!
This news was like an earthquake to my family! It was a big earthquake and its shock was felt right away. I was labeled as “a mad person”, because normally, the common view is that only crazy people would let go of everything to become a nun, giving up a good job, someone who loves you, a happy family, and the promise of a bright future if only you would sit quietly and obediently.
These things caused my Mother to be unable to eat and sleep. My Father was like someone right after a defeated battle. Both of them did not know what to say to their relatives! And if I share it here, probably you would die from laughing. The reason why my family tried to pressure and to stop me from becoming a nun is because my family background is too clean! No one agreed or supported me to become a nun and to have anything to do with religion, particularly with “that Bat Nha sect”!
While our government newspapers assert that Bat Nha is only an internal issue, I more than anyone else, a child of a family deeply rooted in the Communist Party tradition, was aware of a very different truth. I must say that it is very painful.
“If you want your whole family to be caught in tragic situations, then you go ahead and go.”
“If you want your uncles to lose their seats, then go.”
“If you want your brother’s file (who is striving to become a Communist Party member) to be black listed, then you go with that sect.”
I questioned back that if all the national news media state that this is an internal problem of the temple, then why is my becoming a nun bringing tragedy to the whole family?
I received these lucid advices:
“You should remember that your whole family is communist, so only do what you see is fitting…”; “That is a door to Death, everyone silently knows that, why do you keep plunging your head into the train?…”; “If people want to destroy it, then it will be destroyed; it’s just a matter of time, sooner or later”; “If you want to kill the dog, then you have to say that it is a mad dog (4). Only a stupid person doesn’t understand this principle. You were well-schooled from the beginning to the end, why are you so stupid?”
Given the situation, if I were still stubborn and went ahead, then I would receive the death sentence from my family immediately! My whole family, I remind you, is entirely composed of senior and powerful Communist Party members. They all gathered in the ancestral house, discussed the situation, and gave me an ultimatum that would:
1. Disown me from our family line, regarding me as a betrayer.
2. Cut off my residential legal status, so that no one was affected by my betraying actions in the future.
3. Renounce me from my father’s side. If my father still wanted to be recognized as a member of the family line, then he had to write a letter to officially disown me.
4. Threatened me that if I walked out of my house to become a nun, I should never come back, and that everyone will turn his/her back on me 180 degrees.
Now I would like to ask all of my friends and readers – would it be a happiness to be born into a family with such fame and victories?
What was truly painful were the words my mother privately shared with me after the family meeting. I don’t stop you from becoming a nun, but you must know that everyone in our family is a Communist! Please, renounce your path!
At this point, I could only scream silently, “My God, oh my God!”
The halo that I was so proud of, now collapses down, right in front of my face! I am so weary. I want to scream out loud that I do not want human beings to have to wear masks when we look at each other. I only have a simple wish, and that is to live truthfully. Why is it so that no one would give me that chance? Why does everyone sentence me guilty of betraying my parents and ancestors, if I follow my heart?
I see myself like Miss Dau (5), when she runs out of the house of the evil landowner and sees in front of her still only the dark color like that of ink!
Is there someone to light a candle for me?
T.M.T.
An aspirant from Mountain Cloud Hamlet, Bat Nha.
Translator’s note:
(1) “…ngồi mát ăn bát vàng…” Literally means to sit in the shade and enjoy from the golden bowl; that metaphorically could mean to enjoy life and the riches without much hard labor.
(2) Kẻ ngu nhất cũng hiểu cái chuyện lương bổng không bao nhiêu của một cán bộ nhà nước, rất khập khiễng với cái viễn cảnh nhà cao cửa rộng rồi phải không? Author refers to the common knowledge of the meek salary of the government officer compared to his/her wealthy material comforts. “…viễn cảnh nhà cao cửa rộng…”, literally means tall homes with grand entries, a description of wealth.
(3) “Tôi đi làm cái nghề tay trái là viết lách…”, literally means to work as a left hand as a writer.
(4) This refers to a Vietnamese story of a horseman passing through a town. A dog barked at him. He said to the dog, “I don’t have anything to kill you now, but I have another way to kill you.” Then the horseman went into town and told everyone that it was a mad dog. As a result, people surrounded the dog and beat it to death. Thus, the man succeeded in killing the dog with his distorted words.
(5) “Chi Dau” (sister Dau or miss Dau) was a main fictional character in a body of literature in the 1930’s about landlords’ oppression and exploitation. In this part of the story (as referred to in the letter), Miss Dau was just raped by her landlord. She ran out of the house and she saw only complete darkness before her. There was no way out for her.

Sources:  HelpBatNha

and PhuSaOnline

Dearest sister,

thank you so much for sharing your painful story. You are an inspiration! May we aspire to be who we truly want to be! But I understand that you went through much hardship to do this. I cannot imagine the hurt you felt when your family did not want to support you in your endeavours. Their social status sadly seems more important than the true happiness of their daughter. But you are living an important message to the world – to live truthfully. “Let your life be your message” as dear Gandhi once said. I will endeavour to follow my heart like you have done. I light a candle for you and Bat Nha. With much love and hugs
elina

Dear Sister,
I don’t know what to say. It is a very complex situation. But, I shall certainly light a candle for you and your family, so that you may encounter friends and elder brothers and sisters, who can discuss this with you in order to find a satisfactory solution on how to go about it. Meanwhile, my candle will be burning (also the one inside me) and the sun will be rising again and again for all of us.
With love, understanding and a bunch of lotuses for you, your family and the sangha brothers and sisters.
Elisabeth

Bạn T thân mến,

Đọc bài chia sẽ của bạn mình thấy bạn rất đẹp. Cái đẹp về tâm hồn. Không có một cuộc cách mạng nào lớn lao bằng cuộc cách mạng cá nhân. Tức là biết rõ lòng mình muốn gì, thiết tha cái gì. Có cách mạng được cá nhân mình rồi thì mới có thể làm cách mạng xã hội một cách tốt đẹp được. Cũng như Đức Bụt có dạy: “Tự giác nhi giác tha”. Bạn đã cách mạng được lòng mình, bạn đã là một bậc Anh thư của chính lòng mình rồi. Tôi chúc mừng bạn. Tiếc là gia đình bạn đã rơi vào vòng đời sâu nặng quá nên không hiểu được bạn. Có lúc mình cũng ở trong hoàn cảnh tương tự như bạn.

Cầu mong cho bạn có đủ can đảm, nghị lực để đi tiếp theo tiếng gọi của lòng mình.

“Sự nghiệp đừng mong không bị chông gai, vì không chông gai thì chí nguyện không KIÊN CƯỜNG”.

Thân chào
Tâm An Hỷ

Comments

No Comments

Leave a reply

Name *

Mail *

Website