Tại sao tôi làm gái massage ở Sài Gòn

New America Media, Commentary

Andrew Lam, Posted: Apr 11, 2010

Những cô gái bị bắt quả tang khi đang thực hiện hành vi khiêu dâm cho khách tại một quán cà phê trên đường Lạc Long Quân, Q.11, TP.HCM. Ảnh: Đoàn Lâm

Cô Lan Phạm, 21 tuổi, làm việc tại một phòng massage tại Quận 1 ở Sài Gòn. Ðây là thành phố du lịch nổi tiếng ở Việt Nam. Giống như hàng triệu thanh niên tại các vùng quê, Sài Gòn là một miền đất hứa có sức hút lớn những nông dân phải làm việc cực nhọc trên ruộng lúa mà vẫn mang nợ suốt đời. Cô Lan đã có một cuộc nói chuyện với biên tập viên Andrew Lâm của New America Media, người vừa mới về thăm quê nhà nhân dịp 35 năm ngày kết thúc Chiến Tranh Việt Nam.

SÀI GÒN, Việt Nam: Quê tôi tại huyện Tân Châu, tỉnh An Giang. Gia đình tôi có 6 người. Chúng tôi đều làm nghề nông. Tôi đã tới Sài Gòn được 4 năm.

Công việc nhà nông rất cực nhọc. Người nông dân luôn phải sống trong nợ nần. Cuộc sống của họ phụ thuộc vào vụ mùa. Trong suốt những ngày tháng đợi chờ lúa chín, người nông dân vẫn phải nuôi sống gia đình nên họ phải mượn tiền. Sau khi thu hoạch, họ phải trả nợ cả gốc lẫn lời. Nếu có chuyện gì xảy ra, như lụt lội hay mất mùa, người nông dân lại phải mượn tiền để tiếp tục sống. Và họ sẽ luôn phải mang nợ. Sau một thời gian, cuối cùng họ phải làm điều mà họ không muốn.

Cha mẹ tôi luôn mắc nợ. Họ không thể nuôi ăn đủ cho 4 đứa con. Chị của tôi lập gia đình khi mới có 17 tuổi với một người đàn ông Ðài Loan mà chị chưa từng gặp mặt cho tới khi ông sang Việt Nam để cưới chị. Chị phải kiếm tiền. Chị gửi tiền về nhà được khoảng 1 năm nhưng hiện nay chúng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Chị bị mất tích đã được 7 năm. Do đó chúng tôi lại ngập trong nợ nần vì chúng tôi bắt đầu sửa nhà khi chị còn gửi tiền về, nhưng chúng tôi không có đủ tiền. Cho nên bây giờ đến lượt tôi phải chăm sóc gia đình.

Tôi là chị thứ 2. Gia đình tôi quan trọng hơn cả bản thân tôi, do đó, tôi thà làm bất kỳ việc gì vì họ. Bất cứ việc gì. Tôi có thích việc tôi đang làm hay không? Không. Nó đã làm cuộc đời tôi hư hỏng. Nhưng việc này vẫn còn hay hơn là chứng kiến gia đình mình chết đói hay bị mất hết ruộng đất.

Nhưng tôi có quyền gì mà ca thán? Sài Gòn đầy rẫy những dân ngoại tỉnh, những người giống như tôi, những người tới từ những vùng quê và đang cố kiếm sống, cố để tồn tại. Mỗi khi Tết đến, đường phố lại vắng vẻ. Tất cả mọi người đều về quê ăn Tết với gia đình. Ðó là thời gian duy nhất chúng tôi được nghỉ ngơi, không phải làm những gì chúng tôi đang làm để nuôi sống gia đình, được sống với gia đình người thân.

Khi tôi tới Sài Gòn, tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi cuộc sống ở đây lại giàu có như vậy. Tất cả những ngôi nhà lớn và xe hơi bóng lộn. Nhưng người Sài Gòn coi thường người nhà quê. Họ khinh thường những người nông dân. Họ nghĩ rằng chúng tôi ngu dốt. Nhưng thực sự tôi luôn đứng gần đầu lớp. Tôi đọc được sách báo, nhưng họ vẫn nghĩ là tôi ngu hay vô học. Tôi phải bỏ học từ lớp 9 để giúp gia đình mình. Tôi đã có thể học cao hơn nếu tôi có cơ hội.

Tôi đọc gì trong báo ư? Thêm nhiều sân gofl đang được xây dựng. Hàng tỉ đô la được đầu tư vào. Nhưng đối với chúng tôi tiền đi đâu hết rồi. Nhiều ngôi biệt thự lớn có trần dát vàng được xây lên. Nhiều sân golf lớn được xây lên nhưng những cây cầu của chính phủ xây tại nông thôn thì liên tục bị sập. Những đại gia tới chơi tennis, sau đó họ tới đây để massage và đối xử với những cô gái ở đây như đồ rác rưởi.

Nếu tôi là chủ tịch nước, tôi sẽ nuôi người nghèo, xây nhà cho những người vô gia cư. Tôi sẽ làm gì đó để những người nghèo thấy họ đang được giúp đỡ. Tôi sẽ không đuổi họ khỏi vùng đất của họ để người giàu có thể xây nhà cao tầng và sân golf.

Còn khách hàng của tôi, tôi không thích người Mỹ. Tôi thích người Úc. Họ tốt và lịch sự. Họ rất vui tính. Một số người nói rằng họ muốn cưới tôi sau khi tôi làm cho họ thích, nhưng tất cả đều là giả dối. Họ quay lại vài lần, sau đó thì họ biến mất.

Nhưng tôi không thích cưới một người đàn ông Việt. Họ đầy quỷ quyệt, gian trá…. Ðàn ông Việt Nam không đáng tin. Họ đối xử với phụ nữ như rác, đặc biệt là những người như tôi. Chúng tôi bị đá ra ngoài khi họ xong việc. Họ cho tiền bo rất kẹo. Họ chỉ cho tiền bo khi chúng tôi bảo họ… điều đó là chắc chắn. Ðôi khi họ lăng mạ chúng tôi sau khi chúng tôi phục vụ họ. Nhiều lúc, khi tôi đứng lên lưng họ (massage đi trên lưng), tôi chỉ muốn giẫm lên cổ họ (cười).

Nhưng hiện tôi kiếm được tiền. Tôi kiếm đủ tiền để nuôi sống gia đình và 2 em của tôi có thể tiếp tục tới trường. Thậm chí tôi còn có tiền để đi massage đôi khi (cười). Tôi nói nghiêm túc đấy. Công việc của tôi rất khó nhọc.

Tôi không thể tiếp tục sống như thế này về lâu về dài (bắt đầu rưng rưng nước mắt). Nhưng nếu tôi làm đầu bếp hay làm công nhân, tôi sẽ không kiếm đủ tiền và gia đình tôi sẽ gặp nhiều khó khăn. Tôi biết tôi phải có tay nghề để tồn tại nhưng nếu không có tiền đi học ở trường, tôi có được tay nghề gì đây?

Ðiều tôi lo lắng nhất bây giờ là tôi sẽ khó lấy chồng. Khi họ biết tôi là gái massage, họ nghĩ tôi là người xấu. Tôi không có cơ hội với bất cứ người đàn ông tử tế nào. Tôi không thấy bất cứ lối thoát nào.

Nhưng ngay cả các cô gái làm nghề massage cũng có ước mơ. Tôi mơ một ngày nào đó tôi sẽ tìm được một người chồng tốt. Tôi mơ rằng tôi sẽ có đủ tiền để tôi có thể đi tìm chị tôi và đem chị về nhà. Sau đó tôi sẽ xây một ngôi nhà đẹp đẽ để cả gia đình tôi có thể sum vầy. Nhưng tôi không biết bao giờ điều đó mới thành sự thật. (H.N.)

Source:   newamericamedia

English Version:

Những cô gái hành nghề massage kích dục bị bắt quả tang. Ảnh: Đoàn Lâm

Lan Pham, 21, works in a massage parlour in District I of Ho Chi Minh City, better known as Saigon. It’s where most tourists stay when they visit Vietnam. Like millions of young people from the rural, Saigon is a big magnet with promises of better life for those who come from backbreaking work in the rice fields and cycle of debts. Pham spoke with NAM editor, Andrew Lam, who visited his homeland on the occasion of the 35th anniversary of the end of the Vietnam War.

HO CHI MINH CITY, Vietnam – I’m from Tan Chau district in An Giang province. There are six people in my family. We’re all farmers. I’ve been to Saigon for four years.

Do you know how hard it is for farmers? The life of a farmer is a life that’s always in debt. You live dependent on the crop. All those months waiting for the rice to ripen you need to feed your family so you borrow money. When the crop’s ready you’ll pay it all back with interest. When something happens, flood or failed crop, you’ll have to borrow more money to survive. And you’ll stay in debt. After a while you end up doing things you don’t want to do.

My parents were always in debt. They couldn’t feed four kids. My sister got married at 17 to this old Taiwanese man she never met until he showed up and married her. She had to make money. She sent money home for about a year but now we don’t know what happened. It’s been several years since she’s kind of disappeared. So we fell into debt again because we started fixing the house when she was sending money but we didn’t have enough money. So it was my turn to take care my family.

I’m second to the oldest. My family is more important than my own life, so I’d do anything for them. Anything. Do I like doing what I’m doing? Are you crazy? No. It already ruined my life. But let me tell you something: this is way better than watching your family starved or get kicked off their land.

But who am I to complaint? Saigon is full of non-Saigonese, people like me, people who come in from the rural areas trying to make a living, trying to survive. Come Tet [Vietnamese new year] and the streets here are emptied. Every one goes home to the province to be with family. It’s the only time that we take a break from whatever we do to support our family to be with our family.

When I got to Saigon I never imagined life here was so wealthy. All these big houses and shiny new cars. But the Saigonese they look down on us from the provinces, they look down on peasants. They think we’re stupid. But I actually was always near top of my class. I read books and newspapers but they think I’m stupid or illiterate. I had to drop out of 9th grade to help my family. I could’ve gone on if I had opportunities.

What do I read in the papers? More golf courses being built. Billion of dollars being invested. But where’s the money for the rest of us? Big shots built villas with gold plated ceilings. Big shots play golf but the bridges built [by the government] in the provinces collapse repeatedly. Big shots play tennis then they come here for massages and treat the girls like dirt.

If I were president I would feed the poor, build shelter for the homeless. I’d do something that makes poor people feel like they are being helped. I wouldn’t drive people off their land so the rich can have their tall high rises and their golf courses.

As far as my customers go, I don’t like Americans. I like Australians. They’re nice and polite. They’re funny. A few said they wanted to marry me after I make them feel so good – but it’s all lies. They’d come back a few times then they’re gone.

But I don’t want to marry a Vietnamese man. They are so full of trickery… Vietnamese men are not to be trusted. They treat women like trash especially my kind. We are things to be tossed aside when they’ re done. They are lousy tippers – they don’t tips unless you tell them that… that it’s expected. Sometimes they insult you after you serviced them. Sometimes when I step on their backs [Back-walking massage] I wanted to stomp on their necks.[laughs]

But I make money now. I make enough so my family survives and my two younger [siblings] can continue to go to school. And I even have money left over to pay for massage myself sometimes [laughs]. I’m serious. It’s hard work what I do.

I know I can’t go on like this too long [starts to tear up.] But if I were to work as a cook or factory worker, I won’t make any money and my family will face difficulties. I know I need skills to survive but what kind of skills can I get without money to go to school?

My biggest worry right now is that it’s hard to get married. The moment they know I’m a masseuse they think I’m a bad person. I have no chance with anyone decent. I don’t see a way out.

But even massage girls have big dreams. I dream one day I’d find a good husband. I dream I have enough money so I could go find my sister and take her home. Then I’d build us a nice house so the entire family can live together. But I don’t know how that’s ever going to happen.

Categories: Society

Tags: , ,

Comments

No Comments

Leave a reply

Name *

Mail *

Website