Thirty Five Years After The War, Betrayal is Vietnam’s Story

Apr 28, 2010

New America Media, Commentary, Andrew Lam

HANOI – A headline in a local paper here seems to say it all: “The Main Method is to Use Love.” The story: Women and Children trafficking activities along the Vietnam- China border.

One of these “love methods” went something like this: A man from the city seduced a young woman from a village, then took her across the border to China after their wedding. When they got there, the honeymoon turned into a slave trade: the groom sold his naïve bride to a brothel, then promptly disappeared.

Or it can be “familial love method:” The destitute widow whose farmer husband died in an accident decided to sell her daughter. What the daughter thought was going to be a shopping trip across the border to China to buy new clothes turned instead into a nightmare. The young woman was sold into a brothel and eventually resold to an old man as a child bride.

In both cases, the victims were undone by loyalty and love. For them the central theme that defines their lives is, inevitably, betrayal.

But betrayal is not simply the story of trafficked women and children, which has reached epidemic proportions. In a sense, it has become the story of Vietnam itself. Empires rose and fell, colonizers came and went, civil wars fought, and lives and lands devastated, but that central theme of being tricked, of being betrayed, continues to frame the history of this country.

There are, of course, many kinds of betrayals. Thirty-five years ago, the South Vietnamese Army (ARVN) was abandoned by the United States and its arms supplies dwindled to a few bullets per soldier at the end of the war, while the northern Communist tanks came rolling southward.

Yet, betrayal is not restricted to those who lost the war. It plays itself out with even deeper irony among those who supposedly won. The Viet Cong –- guerillas in the National Liberation Front based in the South –- quickly found that they did not exactly “win” when Saigon fell. Within months, their units were dissolved or integrated under Hanoi commands, their own southern leadership forced into retirement. Though, of all factions, they suffered the highest casualties, the Viet Cong found themselves losing their autonomy and ending up playing underlings to northern leadership.

But many northern communist officials themselves were not saved from being betrayed either. Among a handful of well-known dissidents in exile is Colonel Bui Tin, the highest-ranking officer from Hanoi to enter Saigon at the end of the war to accept South Vietnam’s official surrender. Tin, as it turned out, fled Vietnam to France a decade or so later. The cause: he was dismayed with peacetime Communism in which re-education camps and new economic zones were created to punish the south, while untold numbers died out at sea as boat people. It was not what he’d expected when the North was trying to “liberate” the South from the Americans during the war. Tins’ books, “Following Ho Chi Minh: Memoirs of a North Vietnamese,” and “From Enemy To Friend: A North Vietnamese Perspective on the War,” became a powerful testimony of Vietnamese corruption and arrogance, coupled with a passionate plea for democracy.

And even Ho Chi Minh, father of Vietnam’s Communism, it turned out, wasn’t safe from betrayal either. According to a few in Vietnam who knew the inner working of the party, Uncle Ho apparently spent the last few years of his life under house arrest, his lover murdered and children taken away from him. It is what the novelist Duong Thu Huong, now living in exile, wrote about in her latest book, “Au Zénith,” a novel based on the unofficial history of Ho Chi Minh’s last years. Huong herself knew betrayal intimately. Once a member of the youth brigade in the Communist movement, she later was under house arrest for her books criticizing Communism, especially in “Paradise of the Blind.” Government officials called her “traitor slut.”

Vietnam in the present tense is a Vietnam at the far end of Orwell’s dystopia, as parodied in Animal Farm, where “all animals are equal but some animals are more equal than others.” Corruption is rampant, and according to Asia Times Online, “land transfers have become critical issues in Vietnam. Some observers predict that, as in China, questionable state land reclamations could lead to widespread social unrest and derail Vietnam’s socioeconomic development.”

While Marxist Leninist theory is still being taught in schools and colleges, the poor farmers are often driven off their land for a pittance of compensation so that the rich and powerful can have their golf clubs. While impoverished women and children in rural areas are now commodities to be sold across the borders, often with the help of local officers, the city glints with new wealth, and high rises continue to sprout like mushrooms.

One needs not look far to see it in Saigon. Billboard advertising for Chanel perfume and Versace bags are now overshadowing all the old Communist slogans romanticizing laborers and farmers and socialist paradise. Massage parlors are but a stone’s throw away from Ho Chi Minh’s cheerful bust in downtown Saigon, a city that’s renamed rather inappropriately after a man who championed austerity.

One recent evening out in the new part of Saigon’s district 7, at the ultra chic 3-storied restaurant called Cham Charm – built to resemble Angkor Wat with black granite and flowing water running down both sides of the sleek staircase –- there were Mercedeses and Lexuses and even a Ferrari and a Rolls Royce or two dropping by with paparazzi snapping photos at the entrance. It was the famed singer Hong Nhung’s birthday and wealthy friends -– mostly those connected to the current regime – were throwing a private party for her. Champagne flowed, wines were poured, and a splendid spread of oyster and sushi and lobster were served to a guest list of 350 VIPs. At one point, Nhung called her “comrades” to join her on stage, many of whom are now either multi-millionaires themselves, or married to them. Together they sang a Communist propaganda song –- something about marching to respond to the call of their nation. While waiters in bow ties served champagne, the projector showed images of Nhung’s past: A youth in Communist uniform, singing. No one sang songs about betrayal at the golden gala, of course, but still one could cut the irony with a silver spoon.

Not far from the gala, one aged musician in his ramshackle apartment said he was profoundly bitter: “Xa Hoi Chu Nghia (Socialist Republic) has turned into Co hoi chu nghia – (the society of opportunists.)” He once knew Uncle Ho and served him with devotion but now, in failing health, had become a vocal critic of the Hanoi regime. He is especially pained that Vietnam three years ago had ceded land to China along its northern border and even signed a multibillion dollar deal to plunder Lam Dong province, its once pristine verdant slopes for bauxite, destroying the ecosystem in the process.

More worrisome, the disputed Spratly Islands have fallen into China’s hand as well, leaving Vietnam’s waters vulnerable to Chinese domination. Rare mass protests in Vietnam have taken place but to no avail. “The government officials are corrupted to the core,” the aged musician observed. “All they bow down to is money. I wore my uniform and went out and protested. I’m sad to watch the government deceive its people year after year. If you give away land to China, you might as well sell the blood of the people.”

Which may explain why, in a world whose motto is “to make money is glorious,” and whose moral compass is thereby broken, children could be sold by their mothers, wives sold by their husbands, precious land on which precious blood spilled sold by the government.

It would follow that in such a world those who hold on to old virtues suffer the most. It was reported that the girl who was sold by her mother, when rescued, said she didn’t blame her. She was willing to suffer for the family’s sake, she told social workers. And the patriotic old musician, once an idealist, now cries in his sleep. And the exiled dissidents watch in dismay as Vietnam is swallowed up by materialism.

The rest are rushing ahead at breakneck speed. Because to survive in Vietnam, so goes a new law of the land, one must first and foremost learn to betray the past.

NAM editor, Andrew Lam, is the author of Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora and the upcoming memoir: East Eats West: Writing in Two Hemispheres due out in September. He recently visited his homeland, Vietnam.

Source: newamericamedia

Vietnamese  Version:

Một tiêu đề của tờ báo địa phương dường như nói lên tất cả: “Phương pháp chủ yếu là dùng Tình.” Câu chuyện: hoạt động buôn bán Phụ nữ và Trẻ em dọc biên giới Việt – Trung.

Một trong những “phương pháp tình yêu” được sử dụng như thế này: Một người đàn ông từ thành phố dụ dỗ một thiếu nữ thôn quê, rồi đem cô ta qua biên giới Trung Quốc sau khi làm đám cưới với cô. Khi đến nơi, cuộc trăng mật biến thành một trao đổi nô lệ: chú rể bán cô dâu ngây thơ của mình vào một nhà chứa, rồi biến mất dạng.

Hoặc nói có thể là “phương pháp tình cảm gia đình”: một goá phụ tuyệt vọng vì người chồng nông dân của mình chết trong một tai nạn, đã quyết định bán con gái của bà. Đứa con gái ngỡ đây là một chuyến mua hàng bên kia biên giới Trung Quốc nhưng lại hoá ra là một cơn ác mộng. Người con gái trẻ bị bán vào một nhà chứa và lại bị bán cho một ông già để làm.

Trong cả hai trường hợp, các nạn nhân đều bị bỏ rơi bởi tình yêu và lòng trung thành. Đối với họ điểm mấu chốt ảnh hưởng đến cuộc đời cả hai rốt cuộc là sự phản bội.

Nhưng phản bội không đơn giản là câu chuyện của những phụ nữ và trẻ em bị buôn bán, một hiện tượng đang vượt tới tầm mức đại dịch. Trong một ý nghĩa khác, nó đã trở thành câu chuyện của chính Việt Nam. Các triều đại hưng thịnh rồi lụi tàn, những kẻ thực dân đến rồi đi, những cuộc nội chiến xảy ra, mạng sống và đất đai bị tàn phá, nhưng điểm mấu chốt của việc bị lừa dối, bị phản bội vẫn tiếp tục tạo dựng nên lịch sử của đất nước này.

Đương nhiên có nhiều dạng phản bội. Ba mươi lăm năm trước, Quân đội Nam Việt Nam bị Hoa Kỳ bỏ rơi và nguồn cung cấp vũ khí vào cuối cuộc chiến bị giảm xuống còn vài viên đạn cho mỗi người lính khi những chiếc xe tăng của Cộng sản phía bắc đang tiến về phía nam.

Nhưng bị phản bội không chỉ thuộc về những người thua trận. Nó cũng cũng đùa giỡn một cách mỉa mai hơn nữa đối với những người được cho là thắng trận. Những người Việt Cộng – du kích quân của Mặt trận Dân tộc Giải Phóng Miền nam Việt Nam – nhanh chóng nhận ra rằng họ đã không thực sự “thắng” khi Sài Gòn sụp đổ. Chỉ trong vài tháng, các đơn vị của họ bị giải thể hoặc bị hợp nhất dưới sự chỉ huy của Hà Nội, giới lãnh đạo miền nam bị buộc phải về hưu. Mặc dù so với những thành phần khác, họ là những người chịu đựng mất mát nhiều nhất, những người Việt Cộng nhận ra mình bị mất quyền tự quản và rốt cuộc biến thành thuộc cấp của giới lãnh đạo phía bắc.

Nhưng chính bản thân các quan chức cộng sản miền bắc cũng không thoát khỏi việc bị phản bội. Trong số khoảng chục người bất đồng chính kiến lưu vong là Đại tá Bùi Tín, viên sĩ quan cao cấp nhất của Hà Nội tiến vào Sài Gòn khi cuộc chiến kết thúc để tiếp nhận sự đầu hàng chính thức của Nam Việt Nam. Ông Tín lại bỏ Việt Nam đến Pháp khoảng một thập niên sau. Nguyên nhân: ông bức xúc trước giai đoạn hoà bình của cộng sản khi những trại cải tạo và những vùng kinh tế mới được dựng lên để trừng phạt miền nam, trong khi vô số thuyền nhân bỏ mạng trên biển. Đấy không phải những gì ông trông đợi khi miền Bắc đang tìm cách “giải phóng” miền Nam khỏi tay người Mỹ trong chiến tranh. Những cuốn sách của ông: “Đi theo con đường của Hồ Chí Minh: Hồi ký của một người miền bắc,” và “Từ thù đến bạn: Qua cái nhìn của một người miền bắc về cuộc chiến” đã trở thành những bằng chứng hùng hồn của sự kiêu ngạo và thoái hoá ở Việt Nam, cộng thêm lời kêu gọi dân chủ thống thiết.

Và ngay cả Hồ Chí Minh, người cha của Chủ nghĩa Cộng sản tại Việt Nam, hoá ra cũng không thoát khỏi sự phản bội. Theo một số ít người Việt hiểu biết nội tình của đảng, Bác Hồ đã trải qua những năm cuối của đời mình trong cảnh bị quản thúc tại gia, người yêu của ông bị giết chết và con cái bị lấy đi. Đấy là những gì tiểu thuyết gia Dương Thu Hương, hiện sống lưu vong đã viết trong cuốn sách mới nhất của bà là “Đỉnh cao chói lọi”, một tiểu thuyết dựa trên lịch sử không chính thức về những năm cuối đời của Hồ Chí Minh. Bản thân bà Hương nếm mùi bị phản bội một cách sâu đậm. Từng là đoàn viên thanh niên trong phong trào Cộng sản, về sau bà bị quản thúc tại gia vì những cuốn sách phê phán Cộng sản, đặc biệt là cuốn “Những thiên đường mù.” Các quan chức chính quyền gọi bà là “con mẹ phản quốc.”

Việt Nam trong thì hiện tại là một Việt Nam ở phía cuối của xã hội không tưởng của Orwell, như được miêu tả một cách châm biếm trong Trại Súc Vật, nơi mà “mọi súc vật đều bình đẳng nhưng một số súc vật thì bình đẳng hơn những con khác.” Tham nhũng tràn lan, và theo tờ báo Asia Times Online, “Việc sang nhượng đất đai trở thành những vấn đề nghiêm trọng ở Việt Nam. Một số nhà quan sát tiên đoán rằng, giống như Trung Quốc, việc thu hồi đất đai nhà nước đầy nghi vấn có thể dẫn đến sự tràn lan về bất ổn xã hội và ngăn cản quá trình phát triển xã hội kinh tế của Việt Nam.”

Trong khi học thuyết Marxist Leninist vẫn được giảng dạy tại các trường phổ thông và đại học, những nông dân nghèo khổ thường bị bứng khỏi đất đai với số tiền bồi thường nhỏ nhoi để những kẻ giàu có và quyền lực sử dụng làm sân gôn. Trong khi những phụ nữ và trẻ em nghèo khó ở vùng quê hiện đang trở thành những món hàng bị bán qua biên giới, thường là với sự đồng loã của những quan chức địa phương, thì thành phố lại sáng ngời với sự giàu sang mới, và những ngôi nhà cao tầng tiếp tục mọc lên như nấm.

Ta không phải tìm xa hơn Sài Gòn. Biển quảng cáo nước hoa Chanel và túi Versace giờ đây che phủ những khẩu hiệu Cộng sản tuyên dương giới công nhân, nông dân và thiên đường xã hội chủ nghĩa. Những tiệm massage nằm trong tầm nhìn của bức tượng Hồ Chí Minh đang tươi cười ở trung tâm Sài Gòn, một thành phố được đổi tên một cách không đúng đắn lắm cho một con người từng cổ vũ cho tính giản dị.

Trong một buổi tối gần đây ở khu vực mới của Sài Gòn là Quận 7, tại một nhà hàng 3 tầng thời thượng có tên là Cham Charm – được xây nhái theo đền Angkor Wat với đá hoa đen và dòng nước chảy theo hai bên tam cấp bóng lộn – có những chiếc Mercedes, Lexus và cả một vài chiếc Ferrari lẫn Rolls Royce dừng bánh với giới paparazzi đang chụp ảnh tại lối vào. Hôm ấy là sinh nhật của ca sĩ nổi tiếng Hồng Nhung và những người bạn giàu sang – đa số có quan hệ với chính quyền hiện tại – đang tổ chức một buổi tiệc riêng dành cho cô. Champagne tuôn trào, rượu vang được rót, và một dãy dài đầy ắp những món hào biển, sushi và tôm hùm dùng để phục vụ 350 khách VIP. Một lúc sau, Nhung gọi những “đồng chí” của mình lên trên sân khấu, nhiều người trong họ là những triệu phú hoặc vợ chồng của triệu phú. Họ cùng nhau hát một bài ca tuyên truyền của Cộng sản – lên đường đáp lại tiếng gọi của tổ quốc. Trong khi những người phục vụ đeo nơ trắng rót rượu Champagne, chiếc máy chiếu phát ra những hình ảnh ngày xưa của Nhung: Một thiếu nữ mặc đồng phục Cộng sản đang ca hát. Đương nhiên, chẳng ai hát bài ca về sự phản bội tại một buổi dạ tiệc vàng, nhưng người ta cũng thấy được một sự mỉa mai quá hiển nhiên.

Cách buổi dạ tiệc không xa mấy, một nhạc sĩ già trong căn hộ tồi tàn của mình nói rằng ông cực kỳ cay đắng: “Xã Hội Chủ Nghĩa đã trở thành Cơ Hội Chủ Nghĩa.” Ông từng quen biết và tận tâm phục vụ Bác Hồ nhưng giờ đây, tuổi già sức yếu, ông trở thành một người lớn tiếng chỉ trích chính quyền Hà Nội. Ông vô cùng đau đớn khi ba năm trước Việt Nam đã nhượng bộ những mảnh đất dọc theo biên giới cho Trung Quốc và còn ký kết một hợp đồng trị giá hàng tỉ Mỹ kim để biến những đồi núi nguyên thuỷ của tỉnh Lâm Đồng thành nơi khai thác bauxite, một quá trình phá huỷ hệ thống sinh thái.

Điều đáng lo hơn là việc tranh chấp quần đảo Trường Sa cũng đã rơi vào tay Trung Quốc, làm vùng biển Việt Nam trở nên yếu thế trước sự bành trướng của Trung Quốc. Có những cuộc biểu tình phản đối hiếm hoi nhưng chẳng ai lắng nghe. “Các quan chức chính quyền đã thái hoá cùng cực,” người nhạc sĩ già nhận định. “Họ chỉ biết cúi đầu trước đồng tiền. Tôi đã mặc quân phục và đi biểu tình. Tôi thấy buồn khi chứng kiến chính quyền lừa dối nhân dân năm này qua năm khác. Nếu ta nhường đất cho Trung Quốc, thì khác nào bán máu của dân.”

Điều này có thể giải thích rằng tại sao, trong một thế giới với phương châm “làm giàu là vinh quang,” và kim chỉ nam đạo đức đã bị hỏng, thì mẹ có thể bán con, chồng bán vợ, chính quyền bán đi đất đai từng phải đổ những giọt máu quí giá để có được.

Hệ quả là những ai sống trong thế giới này mà vẫn giữ những đức tính xưa sẽ là người đau khổ nhất. Nguồn tin nói rằng cô gái bị mẹ mình bán đi, sau này được giải cứu đã nói rằng cô không oán trách mẹ mình. Cô nói với các nhân viên xã hội rằng cô sẵn sàng chịu đựng để cứu gia đình. Và người nhạc sĩ già yêu nước, từng là một con người lý tưởng, giờ đang khóc trong giấc ngủ của mình. Và người chống đối lưu vong đang tuyệt vọng nhìn Việt Nam bị chủ nghĩa vật chất nuốt chửng.

Những người khác thì vẫn đang tiến tới với tốc độ chóng mặt. Vì để tồn tại ở Việt Nam, cũng như định luật mới của xứ sở này, điều tiên quyết nhất là người ta phải học cách phản bội quá khứ.

Source:  xcafe

Comments

No Comments

Leave a reply

Name *

Mail *

Website